Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

GS Ngô Bảo Châu giao lưu với CLB Tài năng trẻ FYT

Các vấn đề trao đổi: Toán học thực sự ở đâu trong đời sống; giáo dục Toán học và khoa học nói chung ở Việt Nam; xu thế kết hợp giữa các ngành khoa học; và lời khuyên cho các bạn trẻ về quá trình chọn ngành nghề hay phương pháp học tập, nghiên cứu. Thực tế thì cũng trao đổi được ngần ấy, tuy nhiên dung lượng đọng lại không nhiều, một phần vì anh Châu trả lời ngắn, mà kỳ thực mình cũng thấy chả trả lời dài được =) nhưng thực sự là rất khó tóm tắt ý. Anh có lối trả lời chậm rãi, đặc biệt là từ đầu tiên, nghĩ rất lâu mới bắt đầu nói. Hôm nay hỏi xen kẽ luôn từ đầu chứ không phải dồn về cuối. Bài này chắc chắn vẫn bị thiếu sót về nội dung do thỉnh thoảng người ghi chép làm việc riêng :”> ).

MC Hiếu Đinh: Theo anh thì Toán học là gì?

Anh Châu (AC): Toán học là một loại ngôn ngữ. Quá trình học và nghiên cứu, “làm ra” Toán cũng như quá trình sáng tạo ra 1 ngôn ngữ, với các nhiệm vụ: chỉ rõ các khái niệm, hạn chế các khái niệm, đặt tên cho chúng và tìm ra mối liên hệ giữa chúng. [Hà lúc đấy tự nhiên cười ồ trong óc, đúng thật, khá là thú vị.] Và khi làm 1 bài toán không ra là vì chưa tìm được ngôn ngữ phù hợp.

MC: Anh vừa nói Toán học là 1 ngôn ngữ, đó là danh từ. Vậy nếu dùng 1 tính từ để miêu tả thì anh sẽ dùng từ gì?
AC: Hiệu quả không hợp lý (unreasonable effectiveness). Toán học là một ngôn ngữ do con người nghĩ ra chứ ko phải bị áp đặt nhưng nó là một sản phẩm tuyệt vời đến mức sau này người ta quên nó là do mình nghĩ ra và cho rằng nó có sẵn trong tự nhiên. Ngôn ngữ này được xây dựng từ trong hoàn cảnh rất hẹp nhưng có thể được sử dụng rộng và hiệu quả một cách khó tin. Ví dụ như đạo hàm. Đạo hàm chỉ là một ngôn ngữ lý thuyết do Newton – Lebniz nghĩ ra trong hoàn cảnh liên quan đến vận tốc của chuyển động nhưng bạn có thể thấy hiện nay không có đạo hàm thì không có khoa học. Đó là suy nghĩ của tôi khi dùng từ unreasonable effectiveness như vậy.

MC: Theo anh thì toán học nghiên cứu những gì, mục đích là gì?

AC: Toán học là một bức tranh rất rộng lớn nên khó có thể tóm tắt ngắn gọn. Thực ra đa phần các nhà toán học đều nghiên cứu các vấn đề mang tính nội tại và tôi cũng không nghĩ công trình của tôi nghiên cứu có nhiều áp dụng trực tiếp vào thực tế. Họ nghiên cứu vì vẻ đẹp nội tại của toán học, để thỏa mãn chính bản thân mình. Còn tất nhiên toán học vẫn gắn với thực tế, thực tế luôn là động lực cho các ngành khoa học nhưng có một vấn đề là thường những vấn đề thực tế lại rất khó khiến người ta không thể trả lời được và đôi khi phải cố trả lời phần nào và nói dối rằng đã trả lời được. Các nhà toán học lý thuyết xây dựng lý thuyết của riêng mình, và dù nó chỉ tồn tại trong suy nghĩ của họ, nhưng nó lại chắc chắn đúng và sau đó các lý thuyết này mới được tìm ra và áp dụng vào vấn đề thực tế. Đạo hàm vừa rồi là 1 ví dụ. Đây là một trong số trường hợp, dù không nhiều, lý thuyết đi trước và sau đó giải quyết các vấn đề thực tế. Tôi nghĩ nếu người ta chỉ nhìn vào các vấn đề thực tế và yêu cầu lấy nó làm mục đích, nghiên cứu tìm ra giải pháp thì có lẽ là sẽ không làm được và phải nói dối như tôi đã nói ở trên.
Vì hôm nay nhiều dân toán nên chiếm 1 phần không nhỏ trong trao đổi là về việc làm toán chuyên nghiệp.

Thảo K10 (HCB IMO 2008): Theo anh nếu cảm thấy mình không thực sự xuất sắc thì có nên tiếp tục theo ngành toán? Khi bắt đầu theo ngành toán anh có nghĩ là anh sẽ làm được điều gì đó vĩ đại, được giải Fields… không ạ?
AC: Theo tôi thì, khi nào mà làm toán cảm thấy đó là 1 việc nặng nhọc, mệt mỏi, rất là vất vả thì nên dừng lại.
Lúc đầu thì đương nhiên là tôi không nghĩ gì cả. Không nên đặt ra mục tiêu như vậy vì 1 là dễ không đạt được mục đích, 2 là dễ bị tâm thần. *Cả phòng cười *.

Hiếu Đinh: Em nghe nói là thời gian đầu anh sang Pháp thì cuộc sống của anh có nhiều vất vả, khổ cực. Có bao giờ những toan tính đời thường ảnh hưởng đến việc theo ngành toán của anh không ạ?
AC: Lúc đầu thì không, có vất vả nhưng lúc đó chưa có nhiều mối lo nên thấy cũng đủ sống, có thể lo được. Nhưng sau đó có con cái, phải lo nghĩ nhiều hơn, nên mình cũng bắt đầu phải suy nghĩ và tìm cách giải quyết. Nhưng nói chung là tôi cũng không yêu cầu cao lắm nên tôi cũng không bao giờ phải quá vất vả hay lao tâm khổ tứ về chuyện đó.

Ducy Hoàng (HCV IMO 2008) [Bạn Ý có vẻ rất quan tâm đến kỹ năng làm toán và các chi tiết đời thường của anh Châu =)).] Khi đứng trước 1 bài toán mới thì anh xử lý như thế nào?
AC: Thường thì nếu mà mình le lói hướng đi nào đấy trong đầu rồi thì mình sẽ đâm đầu vào ngay. Nhưng nếu mà khi mình không có hướng gì, thì đầu tiên là phải “làm quen” với bài toán, đừng coi bài toán là thù, bài toán là bạn mình. Lân la hỏi thăm “hàng xóm, láng giềng” của nó (những bài toán lân cận), những người đã nghiên cứu vấn đề này hoặc các vấn đề liên quan, đi lại, dò xét kỹ bên ngoài bài toán. Sau đó thì sẽ đến giai đoạn thực sự phải tìm hướng đi và giải nó. Nhiều khi sẽ thấy rất hóc búa và nản, quá trình đó có thể kéo dài đến vài năm không lối ra hoặc đi theo mãi hướng đó mà không được. Nói chung là phải kiên trì.

Tiếp tục là bạn Ducy Hoang: Những lúc stress như thế thì anh làm thế nào ạ? [Không khác gì phỏng vấn =))]
AC: Thì tôi cũng giống người bình thường thôi, đọc sách, nghe nhạc…

Hỏi: Anh có chơi game không ạ?
AC: Không, tôi cũng có thử nhưng trò bấm bấm thế này (anh minh họa) tôi thấy không hợp. *Mọi người lại cười*.

Hỏi: Thế còn cờ vua?
AC: Cờ vua tôi cũng có chơi, nhưng không có hứng thú. Nói chung tôi thấy mình không hứng thú với những trò chơi đối kháng.


Hỏi: Vậy mà em có đọc 1 bài báo thấy anh hay chơi cờ tướng với hàng xóm?

AC: À, có 1 lần. Tôi đứng xem và bình luận 1 câu. Nhưng nhà báo sau đó không phỏng vấn tôi mà lại phỏng vấn ông hàng nước. [=)).]

Hỏi: Thế anh có bao giờ làm 2 bài toán cùng lúc không ạ? Anh đang làm 1 bài toán và có 1 bài toán khác hấp dẫn anh?
AC: Không, tôi không có khả năng làm nhiều việc 1 lúc. Tôi chỉ yêu từng người một thôi, không yêu nhiều người cùng lúc. ).

Đạt K11 (HCB IMO 2008): Trong cuốn sách của mình Hardy, một nhà lý thuyết số, thẳng thắn thừa nhận rằng các công trình của ông chẳng có bất kỳ một ứng dụng nào cả (mặc dù thực tế sau này nó có) và cho rằng chẳng có gì phải xấu hổ về điều đó. Ông đơn thuần tự hào rằng mình đã đóng góp vào kho tàng trí thức nhân loại… Cá nhân anh khi thực hiện nghiên cứu có nghĩ rằng sau này nó sẽ có ứng dụng gì không?
AC: Không, chắc là không. *Phòng cười đoạn này mới to =)*. Nói chung là khi chúng tôi làm chúng tôi quan tâm đến bản thân bài toán đó nhiều hơn.

Đạt: Nhiều người, có cả đại chúng lẫn người làm toán, cho rằng toán phổ thông rất khác với toán hiện đại. Vậy theo anh ranh giới lớn nhất giữa chúng là gì? Nếu có một ranh giới thực sự lớn như vậy, làm sao để sinh viên chúng em, những người cứ coi như là làm tương đối tốt toán phổ thông nhưng chưa biết gì về toán học hiện đại, có thể biết rằng liệu mình là người phù hợp để theo đuổi lĩnh vực này?
AC: Nhìn chung, thì người làm tốt toán phổ thông thì có thể làm tốt toán hiện đại. Ít nhất là tôi thấy vậy. Nhưng có sự khác biệt, đó là nhận thức về vẻ đẹp. Toán phổ thông hay đề cao tính suy luận lắt léo, còn trong toán học hiện đại tính xây dựng được đề cao hơn. Khi bước vào Đại học tôi cũng trải qua một cú sốc khác biệt như vậy. Bài tập tôi vẫn làm được, kết quả thi chấp nhận được (tôi cũng chỉ hay được 7,8/10 thôi chứ không hay được 10/10). Nhưng tôi không thấy đẹp, và không hiểu tại sao lại làm như vậy. Về lý thuyết thì có thể làm tốt nhưng phải vượt qua được cú sốc này.

Đạt: Cũng như GS nói, em cảm thấy có một cú sốc khi bắt đầu tìm hiểu toán học hiện đại. Không chỉ là về năng lực mà còn cả về sự đam mê. Hardy đã viết ý rằng khi nhỏ ông không hẳn có cái gì gọi là đam mê toán học, ông đơn thuần chỉ thấy thích thú khi mình làm rất tốt, chiến thắng các cậu bé khác và cả giáo viên. Chỉ đến sau này khi được một thày giáo hướng dẫn và chỉ cho một cuốn sách, ông mới tìm được cảm hứng thực thụ của mình. Vậy theo GS có cách nào để vượt qua cú sốc này một cách tương đối chủ động không, hay chúng ta vẫn phải chờ đợi một điều tốt đẹp như vậy =)?
AC: Có lẽ cách tốt nhất là chủ động tiếp cận với những người làm toán hiện đại, không dè dặt, để biết được họ đang làm những gì và tìm được người thày tốt cho mình.
Tiếp theo chuyển đến chuyện dạy toán trong giáo dục. Nói chung, được hưởng thụ nền giáo dục tiên tiến, đương nhiên là anh cổ vũ cho chuyện phải học theo đam mê, sở thích và khuyến khích các em. Anh lấy VD về chuyện học sinh thi toán quốc tế của Mỹ thì sau này theo toán vẫn khá nhiều, còn số liệu của Trung Quốc thì tỉ lệ là gần như 0%, và đương nhiên là anh nghiêng về cách dạy và luyện thi của Mỹ hơn. Thi quốc tế không nên đặt mục tiêu cao nhất là huy chương, giải thưởng, mà cốt lõi, tột cùng là tăng cường phong trào học toán. Và việc thành lập Viện toán cao cấp là 1 trong những nỗ lực của anh về việc đó.
Để 1 phần giải quyết vấn đề mà Đạt có nêu ra bên trên, rằng có 1 khoảng cách giữa toán phổ thông và toán hiện đại khiến học sinh có thể bị khớp và không tự tin, anh cho rằng nên đưa toán học hiện đại vào phổ thông, nhưng đương nhiên phải có phương pháp phù hợp chứ không phải máy móc là tống vào chương trình học. Toán học hiện đại không thể đi 1 mình được, cần có người hướng dẫn, nếu tự đi sẽ rất dễ bị lạc đường. Có thể có 1 số cách như lập các CLB toán hoặc tổ chức nghiên cứu các đề tài đơn giản thôi, để làm quen, tìm hiểu.
Trả lời câu hỏi về việc theo GS, đâu là mấu chốt để có thể vực dậy việc dạy toán cũng như giáo dục phổ thông hiện nay, GS cho rằng đó là tính chủ động, sự chủ động của tất cả các thành phần: giáo viên, học sinh, phụ huynh… Cũng giống như khoán 10 thành công vì mỗi người, mỗi đơn vị tự lo vậy, giáo dục cũng cần sự chủ động như thế. Chờ đợi cơ chế thì rất lâu, mà từ trên áp xuống 1 cách làm cho tất cả thì lại khó, chi bằng mỗi nơi tự chủ động tìm ra phương pháp và có trách nhiệm hơn với việc mình làm.
NBC and FYT. Ảnh: Lê Việt Hà

Mảng cuối cùng là các câu hỏi khác không liên quan đến toán.

Anh Thành (Khách mời – cựu hs chuyên Toán SP, bằng tuổi anh Châu, nói chung có biết nhau hồi xưa, giám đốc Vinapo): Tôi thấy hiện nay chưa có 1 thống kê nào về số lượng học sinh thi quốc tế hiện đang làm gì, ở đâu, tôi thấy các bạn khá rời rạc trong liên kết.
AC: Theo tôi điều cốt lõi không phải là lập ra 1 cái danh bạ mà là phải tạo ra 1 việc gì đó để làm cùng nhau. Và Viện toán cũng là 1 trong số những việc mà tôi cố gắng tạo ra để phục vụ 1 phần cho điều đó. [Hiện có vẻ như 2 dự án mà anh Châu dành nhiều tâm huyết nhất với sức ảnh hưởng của mình để cống hiến cho nước nhà, cụ thể là toán học, khoa học VN đó là Viện Toán cao cấp và Quỹ NCKH.]

Anh Vinh K11: Nói thật với anh là em có gặp mấy anh PhD và Postdoc… và em thấy có 1 điểm chung là các anh ấy đều khá lập dị và… chưa có vợ. Vậy anh có thể cho em biết ý kiến của anh về vai trò của việc lập gia đình sớm đối với sự phát triển sự nghiệp? [=))))]
AC: (Cười). Một số người yêu toán quá dồn toàn bộ suy nghĩ của mình vào toán học. Họ chỉ dùng lập luận, coi cả cuộc sống là đối tượng toán học mà bỏ qua khả năng quan sát. Trong khi toán học cũng là một phần của cuộc sống, nhưng không phải tất cả. Phụ nữ không phải đối tượng của toán học (cười). Tôi chỉ cho rằng nên biết cân bằng cuộc sống, vậy thôi. Còn điều này cũng phụ thuộc vào tính cách và khả năng của mỗi người, tôi không có bình luận gì về chuyện lấy vợ sớm hay muộn cả.

Hỏi: Gần đây có 1 bác trí thức lớn tuổi đến nói chuyện với FYT và theo bác quan niệm thì trí thức ngoài công việc chuyên môn của mình thì cần có thái độ chính trị rõ ràng và có khả năng định hướng dư luận xã hội. Anh nghĩ thế nào về điều này? Và đặc biệt là khi blog thichhoctoan của anh đang đóng cửa?
AC: Tôi cho rằng trí thức trước hết là những người làm tốt công việc chuyên môn, làm tốt thiên thức của mình. Nên tôi không đồng ý với ý kiến như vậy. Theo tôi điều đó là tùy mỗi người thôi mặc dù tôi thì tôi cũng có thái độ chính trị của riêng mình. Blog của tôi đang tạm ngưng đóng cửa mà thôi. Sở dĩ như vậy không phải vì có thế lực chính trị nào đó như người ta nghĩ mà quan trọng là tôi không hài lòng với những gì tôi đã viết. Nó hơi bông đùa, lúc đầu viết ra cũng khoái chí lắm [:))], nhưng sau cái bông đùa đấy nó thành nặng nề, không hay nữa. Và tôi thấy cần phải thay đổi cách viết, cách truyền đạt. Và vì vậy phải làm lại tất cả từ đầu.

Hỏi: Vì sao thay đổi ạ?
AC: Vì vị trí xã hội thay đổi.

Hỏi: Thế sẽ theo hướng nào ạ, bông đùa hơn hay là … ))?
AC: À, tất nhiên là theo hướng nghiêm túc hơn :d.

Anh Hiếu Cao K10: Trong phim Spiderman có 1 câu là “Sức mạnh lớn, trách nhiệm lớn”, anh nghĩ thế nào về điều này?
AC: Cái đấy là về sự lựa chọn. Quả thực là cách đây 2 năm, tôi không bao giờ nghĩ là mình có thể làm những việc như bây giờ mình đang làm, xây dựng Viện hay quỹ… Nhưng giờ thì tôi có điều kiện làm những việc đấy, và là do tôi lựa chọn như thế. Ngoài ra thì khi lựa chọn, mình cũng phải đặt ra những giới hạn cho sự lựa chọn đó. Tôi tâm huyết với việc gây dựng Viện nhưng chắc chắn cũng sẽ có những việc mà tôi không làm nếu chỉ để gây dựng Viện, ví dụ như vậy.

Chị Minh K9: Thưa GS, người ta hay nói là học sinh trường chuyên hay đần *Đùa chứ, cả phòng phọt cười =))).*. Em muốn hỏi là ở tuổi bọn em bây giờ thì GS như thế nào [=)))] và GS học về cuộc sống từ đâu và theo GS thì làm thế nào để phát triển toàn diện học sinh trường chuyên? [Phát hiện ra chị Minh rất có khiếu làm mọi người cười =)))).]
AC: Em yên tâm 1 điều là ở tuổi em tôi cũng ngây thơ như các em bây giờ thôi. [=).] Hồi xưa tôi phản ứng rất chậm, bây giờ đỡ chậm hơn ). Điều đó cần một quá trình rèn luyện.
Học sinh chuyên ở mình thì thường dành nhiều thời gian học tập, ít có kỹ năng giao tiếp xã hội. Theo tôi thì cho các em tham gia thêm hoạt động. Người Việt mình khá kém trong chuyện tạo ra niềm vui cho nhau. Ví dụ học sinh bây giờ gặp nhau chơi game được cả ngày, chính việc chơi game này chứng tỏ việc không tổ chức được những hoạt động khác để chơi. Chơi game thì rất dễ, chỉ cần vài cái máy tính nối với nhau là chơi được. Trong khi có những hoạt động khác đòi hỏi khả năng tổ chức nhiều hơn. Con người cần chủ yếu trau dồi 3 thứ: suy nghĩ; khả năng giao tiếp, khó nhất là đặt mình vào địa vị người khác để hiểu họ và cuối cùng là diễn đạt ý tưởng của mình. Nói chung là tôi thấy chơi game chẳng giúp ích gì trong những việc đó cả. Các em nên tự tạo niềm vui nhiều hơn.
Ngoài ra thì còn 1 số câu hỏi nữa có tầm vĩ mô như toán học đang đi về đâu, 1 số có tầm siêu hình như mối quan hệ toán học và triết học và nhận thức =), 1 số về Đàm Thanh Sơn hay lịch làm việc của GS :-j, nhưng nhìn chung là hôm nay tán gẫu với anh Châu là chính )). Có 1 vài ý Hà cho là quan trọng và có giá trị nhất thì Hà đã bôi đen ở trên. Những bài học làm người, bài học thành công anh đưa lại có lẽ không có gì mới, nhưng có 1 sự thú vị khi chúng được truyền đạt từ anh ). Anh thể hiện và (có vẻ) cũng muốn nhấn mạnh rằng anh là 1 người hết sức bình thường, 1 cuộc sống bình thường, công việc bình thường, gia đình bình thường, 1 người làm khoa học nhưng không xa rời cuộc sống, rất hay giao lưu (ít nhất là trong giới) và rất yêu gia đình, chú trọng việc giáo dục con cái, cảm giác như anh có 1 sự giáo dục nền tảng rất tốt, rất truyền thống, đúng mực, điềm đạm, hiểu biết.
Trừ 1 vài đoạn khách mời hay quá đà cướp diễn đàn =) với 1 vài câu hỏi mang tính phóng sự đời tư ) thì hôm nay khá ổn về không khí (công quá lớn của MC Hiếu Đinh bảo vệ diễn đàn =)), anh Châu có vẻ cũng có thiện cảm với FYT, chắc thấy bọn này cũng có vẻ sáng sủa, trò chuyện hợp, bông đùa hợp )).
Theo Lê Việt Hà

Đề thi, đáp án IMO 2011 (Olympic Toán học Quốc tế 52)

Kỳ thi Olympic Toán học Quốc tế lần thứ 52 đã điễn ra tại Hà Lan vào nửa cuối tháng 7 vừa rồi. Đoàn Việt Nam chỉ dành được 6 huy chương đồng với tổng số điểm khá thấp và phải xếp thứ 31 chung cuộc. Một trong những nguyên nhân của thất bại lần này là đề thi "lệch tủ" (hôm đi chấm thi gặp X.Hùng, Hùng đã dự đoán rằng năm nay đoàn Việt Nam sẽ "gãy" vì đề thi không trúng tủ).
Dưới đây là đề thi IMO 2011:
3 bài của ngày thứ nhất  IMO 2011
3 bài của ngày thi thứ 2 IMO 2011
Còn đây là đáp án đề thi IMO 2011 của BTC: Download

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

Tiếp lửa tài năng 5: Nguyễn Minh Quang là người chiến thắng

Tiếp lửa tài năng là chương trình do cựu học sinh phối hợp cùng trường THPT Chuyên Quốc Học Huế tổ chức, dựa theo format chương trình “Đường lên đỉnh Olympia” của VTV3. Mục đích chính của chương trình là tìm ra học sinh xuất sắc nhất đại diện cho trường THPT chuyên Quốc Học tham gia cuộc thi trí tuệ "Olympia 12" trên Truyền hình Việt Nam.
Qua 4 lần tổ chức, chương trình đã chọn được các thí sinh xuất sắc dự thi Đường lên đỉnh Olympia trên VTV3, trong đó có: Nguyễn Mạnh Tấn (giải 3 Olympia 2008), Hồ Ngọc Hân (giải nhất Olympia 2009), Thái Ngọc Huy (giải nhì Olympia 2011).
Nguyen minh quang quoc hoc hue, olympia 12
Nguyễn Minh Quang, thứ 3 từ trái sang. Ảnh: Facebook
Cuộc thi Tiếp lửa tài năng năm 2011 đã tìm ra thí sinh xuất sắc nhất sau đêm chung kết diễn ra đêm 05/08/2011: Nguyễn Minh Quang (210 điểm), học sinh lớp 12 chuyên Tin - THPT chuyên Quốc học Huế.
Nguyễn Minh Quang sẽ đại diện cho THPT Quốc Học Huế dự thi Đường lên đỉnh Olympia năm thứ 12. Hy vọng Quang sẽ lập lại được kỳ tích của Hồ Ngọc Hân năm 2009.

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

Google chính thức cho phát hành phiên bản Chrome 13

Google vừa mới cập nhật phiên bản chính thức của Google Chrome Stable từ Google Chrome 12 lên Google Chrome 13. Phiên bản mới này mang đến cho người dùng 2 tính năng mới vô cùng tuyệt với và rất nhiều cải tiến so với phiên bản Chrome 12. Tính năng tuyệt vời đầu tiên đó là “Instant Pages”. Với Instant pages bạn có thể tìm kiếm nhanh hơn bằng cách nạp trước các kết quả tìm kiếm đầu tiên trong nền.

Google Chrome 13

Các bạn có thể xem video so sánh tốc độ khi bật và tắt Instant Pages tại:

Tính năng mới ấn tượng thứ hai đó là “Print preview” cung cấp khả năng xem trước trang web trước khi in.

Print Preview Chrome 13

Ngoài thêm những tính năng mới nói trên, Google tiếp tục cải thiện các tính năng cũ của trình duyệt này. Omnibox – sự kết hợp giữa thanh tìm kiếm và thanh address của Chrome được thiết kế thông minh hơn trong phiên bản Google Chrome mới này, giúp nó dễ dàng hơn cho bạn để quay trở lại trang mà bạn vừa ghé thăm.

Các bạn có thể tải miễn phí Google Chrome 13 về tại:

Download Google Chrome 13 Final Offine FULL FREE

Nguồn: afublog.com

Ly kỳ: 'Người âm" vẫn đậu đại học

Lê Phùng Đức, sinh ngày 16/9/1986. Ngày 21/1/2004, khi chưa học hết lớp 12 thì Đức đột nhiên qua đời. Kì lạ là 8 tháng sau ngày mất, gia đình Đức dồn dập nhận được những giấy báo Đức thi đỗ đại học và trung cấp chuyên nghiệp. Phải chăng âm hồn Đức đã thi vào đại học?

Nằm cách cầu Đuống khoảng 2 km về phía đông, khu tái định cư Quán Tình (dành cho mấy trăm hộ dân phải di dời để mở rộng đường Ngô Gia Tự, Long Biên, Hà Nội) trông như một công trường ngổn ngang với đủ các loại vật liệu xây dựng. Con đường từ bờ đê dẫn vào bụi mù mịt. Những cơn lốc cùng gió xoáy cuốn theo đủ thứ cát bụi khiến cho người ta phải che mặt, nhắm mắt.
Tôi đang loay hoay không biết hỏi ai, vì các nhà đều đóng cửa im ỉm. Bỗng một người đàn ông trung niên, mặc bộ quần áo trông như là bảo vệ dân phố rẽ đám lau lách bước ra hỏi: “Cậu tìm nhà ai?”. “Bác cho hỏi đường vào nhà ông Lê Mạnh Cường…”. Theo lối người đàn ông chỉ, tôi đến nhà ông Cường.
Tôi gõ cửa, một người phụ nữ trung niên thấp bé, dáng phúc hậu ra mở. Bà là Phùng Thị Minh Hạnh, vợ ông Cường. Tôi tỏ ý muốn xin phép gia đình lên thắp nén hương cho cháu Đức và tìm hiểu một chút về câu chuyện của gia đình, bà Hạnh ngẩn người: “Lạ thật, đêm qua tôi vừa nằm mơ thấy Đức “về”, nó bảo chiều mai mẹ đừng đi đâu, nhà có khách…”
Ngồi giữa gian phòng khách còn ngổn ngang đủ thứ sơn, bả matit… bà Hạnh kể: Tôi sinh cháu Lê Phùng Đức ngày 16/9/1986. Đức là con thứ 2, trên còn có anh trai sinh năm 1984. Sau khi sinh Đức, mặc dù bà Hạnh có rất nhiều sữa nhưng không hiểu sao cậu bé nhất quyết không chịu bú. Cứ kề miệng Đức vào vú mẹ là cậu chàng lại khóc ngằn ngặt. Vậy là bà Hạnh đành phải pha nước đường, nước gạo nuôi bộ.

Ông Lê Mạnh Cường – bố của “người âm Lê Phùng Đức”
(Ảnh: Tuổi trẻ Thủ đô)

Là giáo viên, chồng bà là nhân viên Nhà máy xe lửa Gia Lâm nên cuộc sống gia đình bà Hạnh cũng vất vả lam lũ như nhiều gia đình thời ấy. Vẫn theo lời bà Hạnh thì Đức dễ ăn, dễ nuôi. Song để có thể kiếm đủ ngày hai bữa rau cháo, thì cô giáo viên Trường THCS Giang Biên vẫn phải xoay đủ nghề. Khi thì nhận vải về may vá, lúc lại chăn nuôi lợn gà. Thậm chí có thời phải đi bán bánh mỳ rong…
Bù lại công cha nghĩa mẹ, Đức hay ăn chóng lớn. Lớp 12 mà đã cao 1m72, nặng gần 60kg. Đặc biệt, từ nhỏ Đức đã tỏ ra rất thông minh sáng láng. Học rất khá, lại có khiếu văn thơ, Đức luôn là “hạt giống” trong những hoạt động ngoại khóa của trường, lớp. Đã thế cậu lại nấu ăn rất cừ, nhiều việc trong nhà như sơn sửa cánh cửa, đánh véc-ni bàn ghế… Đức đều làm rất khéo tay.
Mặc dù gia đình mấy thế hệ phải sống trong một căn hộ nhỏ trên phố Ngô Gia Tự, nhưng bà Hạnh rất vui vì trong ấm ngoài êm, các con ngoan ngoãn học giỏi. Bỗng đâu một tai biến ập đến, khiến cho cuộc sống gia đình xảy ra biến cố.
Câu chuyện bắt nguồn từ chiều ngày 21/1/2004 (tức ngày 21 tháng 12 năm Quý Mùi) “định mệnh”, Đức đang học lớp 12, Trường THPT Yên Viên (Gia Lâm, Hà Nội) đi học về thì kêu mệt. Sờ trán con thấy nóng, bà Hạnh vội bảo con lên giường đánh cảm. Chẳng ngờ Đức cứ lịm dần, lịm dần…
Đám tang Đức, bạn bè cùng trường lớp, bà con khối phố xếp thành một hàng dài đau buồn đưa tiền chàng thanh niên vắn số…
Gần bảy tháng sau khi con trai mất, khi mà bà Hạnh chưa nguôi nỗi nhớ thương cậu con trai thì bỗng xảy ra một sự việc mà theo bà thì "kỳ lạ nhất từ thuở cha sinh mẹ đẻ”.
Bà thuật lại: Một buổi chiều đầu tháng 8/2004, bà Hạnh vừa đi dạy học ở trường về. Nhà chẳng có ai, chồng thì đi làm, con trai lớn đi học, bà mở cửa định dắt xe vào thì thấy một phong bì thư nằm trên sàn nhà. Chắc người đưa thư không thấy chủ nhà nên nhét qua khe cửa. Nhìn bì thư, bà đã rất ngạc nhiên: “Đức nhà mình đã mất cả nửa năm rồi mà vẫn còn ai gửi thư cho nó? Chắc là bạn ở xa chưa biết tin”. Nhưng sau khi xé phong bì, đọc thư thì bà giật mình. Đó là giấy gọi nhập học của trường Đại học Đông Đô (hoặc trường Thăng Long – Vì thời gian đã quá lâu, nên bà Hạnh không nhớ chính xác).
Là giáo viên lâu năm, nên bà Hạnh biết rất rõ các thủ tục đăng ký dự thi vào các trường đại học, cao đẳng. Hơn nữa, cách đó 2 năm anh trai của Đức cũng đã từng thi đại học, nên bà lại càng chắc chắn hơn nữa. Theo quy định của Bộ Giáo dục và Đào tạo, thí sinh nộp hồ sơ dự thi vào các trường đại học, cao đẳng và trung học chuyên nghiệp sớm nhất cũng phải từ tháng 3 trở đi. Trong khi đó, tháng 1 con trai bà đã mất rồi, thì làm sao có thể nộp hồ sơ dự thi (?).
Bà Hạnh mang tờ giấy gọi nhập học cho gia đình, bạn bè người thân xem, thì ai cũng lắc đầu: “Không thể hiểu nổi”. Một số người đặt nghi vấn: “ Hay là có bạn bè nào tốt bụng (hoặc giả người yêu của Đức), đã làm hồ sơ nộp cho Đức?”. Giả thuyết này không thuyết phục được bà Hạnh. Bởi vì, nếu quả thật có ai đó làm giúp hồ sơ thi cho Đức thì, thì họ phải biết rõ về con trai của bà. Nó đã mất rồi, làm sao thi đại học được mà làm hồ sơ?
Khi mà mối nghi vấn này chưa được giải tỏa, thì tuần sau bà Hạnh lại thêm một lần ngạc nhiên, khi mà một trường đại học khác lại gửi thư đến nhà gọi Đức nhập học. Cho đến tháng 9-2004, tiếp tục một trường trung học chuyên nghiệp gửi giấy mời nhập học đến nhà bà Hạnh. Mở ngăn tủ lôi ra một tập giấy gói kỹ trong túi nilon, bà giở một tờ giấy ố vàng ra cho chúng tôi xem.
Bì thư và nội dung giấy mời ghi rõ: “Trường Trung học Công Nghệ và Quản Trị Đông Đô (số 6 Phạm Ngọc Thạch, Kim Liên, Đống Đa, Hà Nội) báo cho em Lê Phùng Đức (sinh ngày 16/9/1986, địa chỉ 620 Ngô Gia Tự, Gia Lâm, Hà Nội) đã đủ tiêu chuẩn đăng ký nhập học vào trường ngành Tin học hoặc Tài chính Kế toán. Thời gian nhập học là từ 22 đến 30/9/2004”. Giấy ghi ngày 21-9-2004.
Tôi đề nghị được xem những tờ giấy mời vào trường đại học mà gia đình đã nhận được. Song thật tiếc, bà Hạnh cho biết, sau khi đã cho toàn thể nội ngoại chứng kiến những giấy mời kia, thì ông ngoại của Đức bảo: “Cháu nó vốn ham học, nay xuống dưới suối vàng chắc vẫn thèm học lắm, phải “hóa” ngay hai tờ giấy mời đại học để cho nó tiếp tục”. Vợ chồng bà Hạnh nghe bố nói thế nên đã đốt đi mất. Chỉ riêng tờ giấy gọi của trường Trung cấp Công nghệ và Quản trị Đông Đô thì được giữ lại, bởi: “Cháu nó đã học đại học rồi, thì cần gì phải thi trung cấp nữa, giữ lại làm kỉ niệm”.
Trở lại vấn đề, tại sao Lê Phùng Đức đã mất trước thời gian nộp hồ sơ đăng ký thi đại học, cao đẳng và trung học chuyên nghiệp mà sau lại vẫn có nhiều giấy gọi nhập học gửi về, chúng tôi đã dành nhiều công sức để thu thập và điều tra.
“Bác có thử lý giải tại sao lại có những chuyện lạ như thế không” – Tôi hỏi. Trầm ngâm một lúc, bà Hạnh mới kể. Sau khi Đức mất một thời gian, thì có chuyện lạ xảy ra. Chồng bà, ông Cường luôn có thói quen tắt điện thoại di động trước khi đi ngủ vì ông không muốn bị ai quấy rầy giấc ngủ của mình. Vậy mà một đêm nọ, hai ông bà đang ngủ ngon thì bỗng nhiên có tiếng chuông điện thoại reo vang. Ông cáu: “Đứa dở người nào lại gọi vào lúc này, mà sao hôm nay mình lại quên tắt điện thoại được nhỉ”. Nhưng khi sờ vào điện thoại, thì ông thấy nó vẫn đang trong tình trạng… tắt nguồn. Nghĩ mình mơ ngủ, ông lại quẳng điện thoại rồi đặt lưng ngủ tiếp. Thế nhưng, lần thứ hai chuông reo, rồi lần thứ ba thì hai ông bà ngẩn người: “Có khi con nó về” (?). Theo chúng tôi, có lẽ ông bà Hạnh quá thương nhớ con nên mới có chuyện như vậy?
Chúng tôi đã có một cuộc hành trình lật ngược trở lại những đầu mối đã gửi giấy nhập học cho Đức. Đầu tiên chúng tôi tạm không xét chuyện Đức có hai cái giấy mời nhập học vào đại học, vì gia đình đã “hóa” thành tro, và hiện tại không còn ai nhớ chính xác các thông tin về 2 trường này nữa. Tấm giấy gọi nhập học của Trường trung học Công nghệ và Quản trị Đông Đô là tấm phao cuối cùng để chúng tôi có thể tìm ra sự thật.
Chiều ngày 29/7/2011, chúng tôi có buổi làm việc với đại diện trường trung học Công nghệ và Quản trị Đông Đô. Chị Đỗ Kim Cương cho biết, nhân viên văn phòng của nhà trường cho chúng tôi biết. Tờ giấy mời nhập học đấy đúng là của trường. Tuy nhiên nhà trường hoàn toàn không lưu hồ sơ của em Lê Phùng Đức (sinh ngày 19-6-1986, địa chỉ 620 Ngô Gia Tự, Gia Lâm, Hà Nội).
Việc gia đình em Đức nhận được giấy mời nhập học xảy ra vào năm 2004, mà năm 2005 chị Cương mới về Trường Đông Đô công tác, do đó chị Cương phỏng đoán: “Có thể nhân viên tuyển sinh của Trường Đông Đô có được danh sách lớp 12 của trường THPT Yên Viên. Căn cứ vào đó, cán bộ của trường Đông Đô đã gửi giấy mời nhập học về cho gia đình ông Cường. Vì theo quy đinh, học sinh chỉ cần tốt nghiệp lớp 12 là đủ điều kiện nhập học vào trường dạy nghề”.
Như vậy, sự việc gia đình em Đức nhận đươc giấy báo nhập học của Trường Trung học Công nghệ và Quản trị Đông Đô theo cách lí giải của chị Đỗ Kim Cương đã rõ.

(Theo An ninh thế giới)

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Những điều chưa biết về sức mạnh quân sự của Trung Quốc

Đứng thứ nhất trên thế giới về số quân thường trực, đứng thứ hai về kinh tế, thứ 3 về sức mạnh quân sự và đang không ngừng gia tăng sức mạnh này trong 2 thập niên trở lại đây.


Tàu ngầm hạt nhân JIN sử dụng tên lửa đạn đạo của TQ.

Đó là một trong những điều người ta biết về Trung Quốc. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều điều người ta chưa biết hết về sức mạnh quân sự nước này. Quỳnh Chi tổng hợp và tường trình các thông tin liên quan về những điều biết và chưa biết về quân sự Bắc Kinh.

Ngân sách tăng không ngừng

Việc cách đây không lâu Bắc Kinh chính thức công nhận sự xuất hiện của hàng không mẫu hạm Thi Lang đã gây xôn xao trong dư luận. Thế nhưng, đây không phải là lần đầu tiên Trung Quốc gây quan ngại cho dư luận quốc tế về khả năng quân sự không rõ lý do của mình.
Trong buổi điều trần trước quốc hội Hoa Kỳ ngày 12 tháng 3 năm 2008, 2 tháng sau khi trở về từ chuyến viếng thăm Trung Quốc, Đô đốc Timothy Keating, Tư lệnh hạm đội Thái Bình Dương Hoa Kỳ cho biết cần để ý những gia tăng quân sự của Trung Quốc một cách cẩn thận. Cụ thể hơn, Đô đốc Timothy cho biết một trong những người đồng nhiệm Trung Quốc nói rằng

“Chúng tôi sắp xây dựng hàng không mẫu hạm. Các ông có thể lấy phần đông của Thái Bình Dương (từ Hawaii đến Mỹ). Chúng tôi sẽ lấy phần tây Thái Bình Dương, từ Hawaii đến Trung Quốc”
.
Việc mạnh dạn đề nghị chia đôi lợi ích tại Thái Bình Dương chứng tỏ Trung Quốc tự tin về những gì mình đang có, đặc biệt là kinh tế và quân sự.

Chúng tôi sắp xây dựng hàng không mẫu hạm. Các ông có thể lấy phần đông của Thái Bình Dương. Chúng tôi sẽ lấy phần tây Thái Bình Dương, từ Hawaii đến Trung Quốc.

Nhà quân sự TQ

Sự phát triển của hải quân TQ nhân kỷ niệm 60 năm QĐND/TQ
Sự phát triển của hải quân TQ nhân kỷ niệm 60 năm QĐND/TQ

Trước khi phát triển quân sự một nước, người ta thường phát triển kinh tế trước tiên bởi kinh tế là bệ phóng và nguồn lực của những hoạt động hiện đại hóa vũ khí và nâng cấp quân lực. Hiện tại, Trung Quốc chiếm vị trí thứ nhì thế giới về kinh tế với những chỉ số tăng trưởng ấn tượng vượt 10% vào năm ngoái.
Theo giáo sư tiến sĩ Marvin C. Ott, thuộc đại học John Hopkins, bắt đầu từ 20 năm trở lại đây, Trung Quốc đã gia tăng quân sự từ 13 đến 15% mỗi năm.
“Trung Quốc từ lâu đã đầu tư, phát triển khả năng quân sự cũng như tăng cường chi tiêu quốc phòng 30 năm nay, đặc biệt là 20 năm trở lại đây. Cách mà Trung Quốc tăng cường khả năng quân sự cũng rất cao và đáng chú ý”
Thực tế, theo báo cáo hàng năm vào năm ngoái của Bộ quốc phòng Hoa Kỳ, từ năm 1989, ngân sách quốc phòng Trung Quốc tăng gần 13% mỗi năm. Hồi tháng 3 năm nay, phát ngôn nhân quốc hội Trung Quốc Lý Triệu Tinh cho biết, ngân sách quốc phòng năm nay của nước này là 91,5 tỷ đô la.
Tuy nhiên, tờ USA Today số ra hôm 28 tháng 7 trích nguồn viện nghiên cứu American Enterprise cho biết con số thực sự có thể là 300 tỷ đô la. Với số tiền ấy và với lượng nhân công rẻ trong nước, Trung Quốc có thể làm được một khối lượng vũ khí khổng lồ.
Với việc du nhập, nâng cấp và sản xuất nhiều vũ khí, những năm gần đây, sức mạnh quân sự Bắc Kinh đã vươn lên những vị trí cao trên thế giới. Theo Global Fire Power, Trung Quốc đang đứng thứ 3 sau Hoa Kỳ và Nga so về sức mạnh quân sự. Năm ngoái, vị trí này của Trung Quốc là thứ nhì.
Chỉ trong vòng 2 thập niên trở lại đây, Trung Quốc đã kiến tạo được một lực lượng tàu ngầm và tàu đổ bộ lớn nhất Châu Á. Không quân Trung Quốc cũng được trang bị thêm hàng trăm máy bay chiến đấu có thể sánh  ngang với F-15s và F-16s của Hoa Kỳ.
Khi các loại tên lửa CM-802 AKG, máy bay chiến đấu đa năng Tiểu Long/FC-1, tên lửa vác vai và máy phóng rocket… được trưng bày tại Triển lãm Hàng không Chu Hải, Trung Quốc nổi lên như một đối thủ của các nước cung cấp vũ khí trên thế giới.

Tàu sân bay Thi Lang của Trung Quốc đang được tu sửa. AFP
Tàu sân bay Thi Lang của Trung Quốc đang được tu sửa. AFP

Đáng kể hơn, hồi tháng 1 đầu năm nay, khi bộ trưởng cựu Quốc phòng Robert Gates của Hoa Kỳ đến Bắc Kinh, Trung Quốc đã cho thử máy bay tàng hình đầu tiên J-20.
Theo một bản báo cáo mới ra tháng này của ông Dean Cheng, một chuyên gia về quân sự Trung Quốc tại tổ chức có tên Heritage Foundation, trong vòng mấy mươi năm trở lại đây, Trung Quốc tập trung phát triển không quân và hải quân thay vì chỉ tập trung vào bộ binh như trước đó.
Năm 2010, Trong Quốc trở thành nước đóng tàu lớn nhất thế giới với hai công ty đóng tàu nhà nước CSSC và CSIC với tổng số hơn 200 ngàn công nhân sản xuất ra các tàu dân dụng và quân đội. Theo website của CSSC, về mặt cấu trúc, đây là xương sườn hỗ trợ cho hải quân Trung Quốc.
Trung Quốc cũng không ngừng tăng cường các lực lượng quân sự nhằm đảo bảo lợi ích trên biển của nước này, bao gồm lực lượng: Fisheries Law Enforcement Command (FLEC), China Maritime Safety Administration (MSA), China Marine Surveillance (CMS) và China Coast Guard (CCG). Trong đó, FLEC và CMS có nhiệm vụ tuần tra tại các khu vực biển tranh chấp.
Mỗi  lực lượng được trang bị từ 10 đến 20 tàu nặng từ 1 đến 5 ngàn tấn. Đặc biệt, tàu thuộc lực lượng CCG nặng từ 130 đến 1.500 tấn, với nhiều chiếc có trang bị vũ khí.

Còn nhiều giới hạn

Tuy nhiên, song song với những điểm mạnh, quân sự Trung Quốc cũng có những giới hạn.

Loại hỏa tiễn chống hỏa tiễn cua TQ được trưng bày năm 2010. AFP

Loại hỏa tiễn chống hỏa tiễn cua TQ được trưng bày năm 2010. AFP

Giới quan sát cho rằng, Trung Quốc sẽ triển khai máy bay chiến đấu J-15 cho chiếc hàng không mẫu hạm Thi Lang. J-15 là một phiên bản của Su-33 dùng cho hàng không mẫu hạm Kuznetsov của Nga và cũng sẽ mắc các hạn chế tải trọng và tầm xa.
Chiếc Thi Lang không có dàn phóng may bay như các tàu sâu bay Hoa Kỳ và Pháp mà dùng một loại sàn cất cánh nâng cao để phóng máy bay nên sức mạnh sẽ kém đi.
Mặt khác, cũng như Su-33, J-15 của Trung Quốc cũng mắc khuyết điểm là không tuần tra xa được. Đó là lý do vì sao hàng không mẫu hạm Kuznetsov không có một vai trò lớn trong việc cân bằng thế mạnh hải quân ở Châu Âu và Thi Lang cũng không thể quan trọng hơn Kuznetsov.
Mặt khác, theo ông Nathan Hughes, giám đốc phân tích quân sự tổ chức STRATFOR, mặc dù có số quân chính thức đông đảo, nhưng quân đội Trung Quốc hiện nay có trình độ kỹ thuật khá thấp, đặt ra dấu hỏi về khả năng ứng dụng thiết bị.
Thêm vào đó, các chuyên gia cho rằng rất nhiều vũ khí chế tạo tại Trung Quốc lấy từ phiên bản của Nga mà Trung Quốc mua từ những năm 1980 nên mắc những lỗi lạc hậu hoặc dễ dàng bị vũ khí “đàn anh” khống chế.
Một điều đặc biệt nữa mà ít được nói đến về khả năng quân sự Trung Quốc. Theo ông Nathan Huges nếu kết hợp cả hải quân và không quân Trung Quốc, lực lượng này vẫn ít hơn lực lượng an ninh nội bộ của Bộ Quốc phòng. Điều này làm người ra cho rằng , những vấn đề Tây Tạng, Tân Cương, Mông Cổ và nguy cơ bạo loạn trong nước (do những bức xúc về kinh tế, dân chủ, nhân quyền…) vẫn là những vấn đề đáng quan tâm nhất của Bắc Kinh, thay vì vấn đề biển Đông.
Trong khi Hoa Kỳ chỉ tăng ngân sách quốc phòng khoảng 4,4% một năm thì việc ngân sách quốc phòng Trung Quốc gia tăng 13% một năm là rất đáng quan ngại, giống như nhiều người quan ngại sự tăng trưởng quân sự Liên Xô  những năm 50-60.
Những phân tích trên cho thấy, mặc dù Trung Quốc gia tăng hiện đại hóa quân sự nhưng thế mạnh ấy vẫn còn những hạn chế nếu không muốn nói là chỉ ở giai đoạn bắt đầu. Chính vì thế, sự quan ngại dành cho Trung Quốc là để phòng ngừa chứ không phải quan ngại để đầu hàng.
Khi 2/3 thế giới là đạn dương, hạm đội trở thành sức mạnh thực sự của một nước. Hoa Kỳ mấy trăm năm nay đảm bảo được sức mạnh của mình cũng nhờ 7 hạm đội rãi rác khắp nơi. Đã có nhiều phát biểu cho rằng, một khi có hàng không mẫu hạm, bước kế tiếp của Trung Quốc là xây dựng hạm đội.
Và một khi người bạn láng giềng lớn mạnh, Việt Nam là nước bị ảnh hưởng nhiều nhất như ý kiến của giáo sư Marvin Ott đã nói:

“Đối với viện hiện đại hóa quân sự của Trung Quốc, tất cả các nước trong khu vực đều nên quan tâm. Nhưng Việt Nam là nước sẽ bị ảnh hưởng lớn nhất. Một khi Trung Quốc tăng cường khả năng quân sự về hàng không hay về hải quân, thì Việt Nam sẽ gặp vấn đề về chiến lược”.

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

LATEX trong Blogspot với MathJax

Trước đây, chúng tôi có giới thiệu cách viết công thức Toán trên Blogspot. Tuy nhiên cách đó chưa thật tối ưu bởi vì về bản chất nó lợi dụng wordpress để hiển thị công thức Toán và đoạn code mà bạn phải viết cho một công thức Toán là quá dài dòng.
Hôm nay, đọc một comment của bạn PKL mới biết có một cách hay hơn cách trên, đó là sử dụng MathJax script.
Latex trong blogspot, mathjax
MathJax là một mã nguồn JavaScript mở, dùng để hiển thị các công thức Toán trên các trình duyệt hiện đại. Dự án MathJax được khởi động từ năm 2009 và được quản lý bởi Design Science. Dự án này được tài trợ bởi American Mathematical Society, Design Science, Society for Industrial and Applied Mathematics, Elsevier, và Project Euclid.

MathJax hỗ trợ cho nhiều web platform như Wordpress, MediaWiki, Drupal,... Bài viết này sẽ trình bày cách thể hiện công thức Toán trong blogspot với MathJax qua thao tác vài thao tác đơn giản.

Bạn copy đoạn code dưới đây và paste vào trước thẻ </head> trong template của bạn rồi lưu lại:

<script type="text/javascript" src="http://cdn.mathjax.org/mathjax/latest/MathJax.js">
MathJax.Hub.Config({
extensions: ["tex2jax.js","TeX/AMSmath.js","TeX/AMSsymbols.js"],
jax: ["input/TeX", "output/HTML-CSS"],
tex2jax: {
inlineMath: [ ['$','$'], ["\\(","\\)"] ],
displayMath: [ ['$$','$$'], ["\\[","\\]"] ],
},
"HTML-CSS": { availableFonts: ["TeX"] }
});
</script>

Từ nay, bạn chỉ cần gõ công thức Toán theo cấu trúc $\ LaTex Code $ là xong.

Chúng tôi không sử dụng script này vì ít người viết công thức Toán trên mathvn.com. Hơn nữa, script này làm tốc độ tải trang hơi chậm!
Nguồn: Góp nhặt linh tinh

Bài đăng phổ biến