Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2012

Thư của Chủ tịch Trương Tấn Sang gửi ngành Giáo dục dịp Khai giảng năm học 2012-2013

Thư của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang gửi ngành Giáo dục nhân dịp Khai giảng năm học mới 2012-2013:

Các thầy giáo, cô giáo, cán bộ, công chức, viên chức ngành giáo dục, các bậc phụ huynh và các em học sinh, sinh viên thân mến!


Nhân dịp khai giảng năm học mới 2012-2013 và Ngày Toàn dân đưa trẻ đến trường, tôi thân ái gửi tới các thế hệ nhà giáo, cán bộ, công chức, viên chức ngành giáo dục, các bậc phụ huynh và các em học sinh, sinh viên trong cả nước lời chúc mừng tốt đẹp nhất.

Năm học 2011-2012 vừa qua, ngành giáo dục đã nỗ lực phấn đấu đạt được nhiều kết quả quan trọng. Công tác quản lý giáo dục có những đổi mới theo hướng tăng cường phân công, phân cấp, tăng quyền tự chủ gắn với nâng cao trách nhiệm và kiểm tra, giám sát trong quản lý giáo dục các cấp. Chất lượng giáo dục toàn diện và giáo dục vùng khó khăn có mặt được nâng lên. Công tác xã hội hóa giáo dục, huy động các nguồn lực đầu tư cho giáo dục thu được kết quả tích cực.

Nhiều học sinh, sinh viên đạt giải cao trong các kỳ thi quốc tế. Tôi nhiệt liệt biểu dương sự nỗ lực cố gắng và những kết quả của ngành giáo dục, nhất là của đội ngũ các thầy giáo, cô giáo tâm huyết, có nhiều đóng góp cho sự nghiệp “trồng người,” các em học sinh, sinh viên có hoàn cảnh khó khăn đã vượt khó vươn lên trong học tập.

Năm học 2012-2013 có ý nghĩa quan trọng, là năm học đầu tiên triển khai thực hiện Chiến lược phát triển giáo dục 2011-2020.

Ngành giáo dục cần tiếp tục đổi mới cơ chế quản lý giáo dục; phát triển và nâng cao chất lượng đội ngũ giáo viên và cán bộ quản lý giáo dục; nâng cao chất lượng giáo dục toàn diện; xây dựng môi trường giáo dục lành mạnh; kết hợp chặt chẽ giữa nhà trường với gia đình và xã hội; đẩy mạnh xã hội hóa, huy động sự tham gia của toàn xã hội chăm lo phát triển giáo dục, nhất là giáo dục ở vùng khó khăn, vùng đồng bào dân tộc thiểu số; thực hiện bình đẳng về cơ hội học tập và các chính sách xã hội trong giáo dục; tập trung giải quyết một số vấn đề bức xúc như: dạy thêm học thêm không đúng quy định, hiện tượng lạm thu, thiếu trung thực trong thi cử, bạo lực học đường, vi phạm đạo đức nhà giáo…

Tôi mong và tin tưởng rằng, các em học sinh, sinh viên phát huy truyền thống hiếu học của dân tộc ta, noi theo các tấm gương học giỏi, rèn luyện tốt, vươn lên chiếm lĩnh những đỉnh cao của khoa học, góp phần phụng sự đất nước và làm rạng danh dân tộc Việt Nam. Tôi đề nghị các cấp ủy Đảng, chính quyền, các tổ chức, đoàn thể và toàn xã hội tiếp tục quan tâm, phối hợp với ngành Giáo dục thực hiện tốt chủ trương “phát triển giáo dục và đào tạo là quốc sách hàng đầu”, góp phần tích cực vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.

Chúc các thầy giáo, cô giáo, cán bộ, công chức, viên chức ngành Giáo dục và các em học sinh, sinh viên đạt được nhiều thành tích xuất sắc trong năm học mới.

Thân ái,
(Đã ký)
Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam Trương Tấn Sang
thu chu tich nuoc truong tan sang, nam hoc 2012-2013
thu chu tich nuoc truong tan sang, nam hoc 2012-2013
Nguồn: Bộ Giáo dục & Đào tạo

Xem thêm: Thư Bác Hồ gửi học sinh nhân ngày khai trường đầu tiên

Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2012

Thư gửi con một ngày trước kì thi tốt nghiệp

Con thân yêu!

Thế là chỉ một ngày nữa là con bước vào kì thi quan trọng kết thúc mười hai năm đèn sách. Kể từ đây, con sẽ trưởng thành hơn và dần tự quyết định tương lai của mình.
thu gui con truoc ki thi tot nghiep
Một tuần trước kì thi, gần như đêm nào mẹ cũng thấy phòng con sáng đèn, con lo lắng cho những bài Địa còn chưa thuộc, những công thức Lý phức tạp và những bài văn dài miên man, rồi còn cả những quy luật di truyền nữa chứ. Sự lo lắng và mệt mỏi khiến con gầy đi trông thấy. Mẹ ước gì có một sức mạnh vô hình truyền cho con để con có thể xuất sắc vượt qua kì thi. Nhưng có một điều mẹ chắc chắn rằng tình yêu thương của cha mẹ sẽ là động lực để con phấn đấu, chứ không phải áp lực đâu con nhé!

Hôm qua, cả bố và mẹ đều muốn nghỉ làm để đưa con đi thi, có thể bố mẹ mới yên tâm nhưng con cứ nhất quyết để con đi cùng bạn bè vì trường thi cũng gần nhà. Con ương bướng và đôi khi mạnh mẽ giống hệt bố nhưng rồi cuối cùng bố mẹ đành theo quyết định của con. Rồi cô Hoa ở quê gọi điện lên chúc con thi tốt, bác Yến sang cho con ít quà và động viên con. Lúc đó, mẹ đã thấy sự xúc động, sự cảm kích trên gương mặt và trong giọng nói của con. Hãy để những tình cảm đó là những hành trang theo con vào phòng thi, con nhé!

Một đêm trước kì thi tốt nghiệp THPT, trên đất nước hình chữ S này, có biết bao ông bố, bà mẹ cũng thao thức trăn trở theo từng cái cựa mình của con, cũng hồi hộp chờ từng tiếng điện thoại của bạn bè. Trân trọng lắm những giấc ngủ vội, những cái nhìn xa xăm hướng về phía cổng trường thi, những câu chuyện dang dở được chia sẻ trước và trong giờ thi, những gói xôi hay ổ bánh mì tranh thủ ăn giữ sức trong cái nắng chói chang của những ngày hè rực lửa.

Con có biết không? Khi con ở trong phòng thi làm bài thì ở ngoài cổng trường, ở nhà, ở cơ quan, tâm trí cha mẹ dồn hết cho các con. Dù đã lên dây cót tinh thần cho con, dù chị cả đã dặn dò con kĩ càng về kỷ luật phòng thi và kinh nghiệm thi cử, nhưng thú thật mẹ cũng rất lo lắng và hồi hộp bởi “học tài thi phận” biết đâu cái “phận” ấy lại rơi vào con...

Cuối cùng, mẹ muốn nói với con rằng vì sự học là trọn đời và tốt nghiệp THPT chỉ là một nấc thang trên con đường học vấn đó. Hãy sẵn sàng và can đảm bước tiếp con nhé! Dù kết quả có thế nào, con hãy tự tin là mình đã đối diện với một bước ngoặt trong cuộc đời và đã nỗ lực cố gắng hết mình.

Mẹ của con.
(Lý Thu, Dân Trí)

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

Con hãy học ...

MATHVN xin giới thiệu một lá thư của một giáo viên gửi con trai yêu quý. Lá thư hay nhất mà chúng tôi từng đọc.
Con hay hoc, me khong ky vong con tro thanh Ngo Bao Chau
Con hãy học ...
Con trai của mẹ!
Bố mẹ không kỳ vọng con trở thành Ngô Bảo Châu hay Lý Quang Diệu, bởi bố mẹ đều hiểu cái giá họ đã phải trả để được thành danh.
Sự thành đạt của một người giống như bề nổi của tảng băng, những mất mát họ phải trả giống như phần chìm dưới nước. Người ta thường chỉ nhìn thấy phần trên hào quang trắng toát, mà không thấy cái phần đế lạnh lẽo nặng nề kéo người chìm xuống biển.
Bố mẹ cũng không muốn ép con học trường này lớp nọ, bởi sách vở là cần nhưng không đủ. Mẹ mong con học thật nhiều từ cuộc sống, học để thấy yêu đời hơn, học để tự mình tốt hơn, học để lập thân và chung sống.
Con hãy học từ sách vở thầy cô, và cả từ những người xung quanh con ạ. Hãy học ông quét nhà, học bà dậy sớm, học mẹ nấu cơm, học chơi, học nghỉ, học chạy, học ngã, học yêu, học biết nhận lỗi và đứng lên sau những sai lầm.
Con hãy nhìn, hãy nghe, hãy thử và cảm nhận mà học. Hãy quan sát những gì đang xảy ra và tự hỏi: "cái gì?", "tại sao?" và "như thế nào?". Lúc nào con bối rối, hãy thì thầm với mẹ. Khi nào con sợ hãi, hãy nắm chặt tay cha. Còn nếu học được điều hay, hãy chia sẻ với em Dương, con nhé.
Con hãy học, không phải vì con phải học, mà vì đó là niềm vui sống. Con hãy học như cây Phong non nhỏ vươn cao, xòe tán rộng, rễ bám sâu vào đất, thân thẳng lá xanh. Cây Phong ấy không đi đâu cả, nhưng mỗi ngày đều nghe gió vi vu kể chuyện đó đây, nghe chim ríu rít tỉ tê về đủ loại cỏ cây khắp xứ. Nó học bằng cách lắng nghe. Nó học bằng cách kết bạn. Nó cho gió chỗ nghỉ chân, nó cho chim nơi trú ẩn và nó sống cuộc đời vui vẻ, ung dung.
Con hãy học như chim nhỏ học bay, như nai con học chạy: dũng cảm và vui vẻ, tự nhiên và khoan khoái. Nai sẽ không chạy được nếu không từng bị ngã, chim sẽ chẳng bay được nếu chẳng dám lao mình vào khoảng không sâu.
Mỗi lúc vui, buồn, con đều vẽ. Mỗi bức tranh con vẽ, là một mảnh ghép cuộc sống của con, là một người bạn mà con tự tạo thành. Mỗi lần nhìn con vẽ, mẹ mừng rỡ ngấm ngầm, con mẹ đang tự tạo cho mình một người bạn trong chính bản thân con. Hãy học làm bạn của chính mình, bởi sẽ có nhiều khi con chẳng có ai bên. Hãy học để biết yêu bản thân, bởi ai thèm yêu kẻ chẳng biết tự thương mình.
Bố mẹ con không giàu có, nhưng đã làm việc chăm chỉ để có được cuộc sống bình thường mà không phải xin vay. Hãy học để biết làm việc bền bỉ và tiết kiệm cho những lúc khó khăn.
Hãy học cách dùng tiền cẩn trọng để đồng tiền con kiếm được giúp con sống vui hơn, chứ không làm con khốn khổ. Hãy học cả cách sống giản dị con nhé, để mỗi ngày con đều có thể vui với những điều rất nhỏ quanh mình.
Và bố mẹ sẽ luôn bên con để học cách học cùng con.

Theo Phạm Việt Hà - Lửa Ấm
"Mẹ không kỳ vọng con trở thành Ngô Bảo Châu"

Thứ Tư, 8 tháng 9, 2010

Học sinh Việt Nam đoạt giải nhất cuộc thi viết thư quốc tế UPU 2010

Với bức thư gửi đạo diễn Trương Nghệ Mưu, Hồ Thị Hiếu Hiền (THCS Tây Sơn, Đà Nẵng) trở thành học sinh Việt Nam đầu tiên đoạt giải nhất cuộc thi viết thư quốc tế UPU 2010 (lần thứ 39). 

Chủ đề cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 39 là: “Hãy viết thư cho một người nào đó, để nói vì sao việc hiểu biết về AIDS và tự bảo vệ mình trước căn bệnh này là rất quan trọng”.
Học sinh Việt Nam đoạt giải nhất cuộc thi viết thư quốc tế UPU 2010
Hồ Thị Hiếu Hiền là học sinh Việt Nam đầu tiên đạt giải nhất cuộc thi viết thư quốc tế UPU 2010.
Hiếu Hiền đã viết một bức thư gửi đạo diễn Trương Nghệ Mưu (một đạo diễn nổi tiếng người Trung Quốc) bày tỏ mong muốn ông hãy có những tác phẩm điện ảnh thật hay về chủ đề HIV/AIDS. Từ đó, mọi người hiểu rõ hơn về sự nguy hiểm của AIDS để có cách phòng tránh hiệu quả cũng như thức tỉnh những người còn thờ ơ với căn bệnh thế kỷ này.

Học sinh Việt Nam đoạt giải nhất cuộc thi viết thư quốc tế UPU 2010
Học sinh Việt Nam đoạt giải nhất cuộc thi viết thư quốc tế UPU 2010
Học sinh Việt Nam đoạt giải nhất cuộc thi viết thư quốc tế UPU 2010

Theo Sở Giáo dục đào tạo Đà Nẵng, Hiếu Hiền sẽ được mời sang nhận giải tại trụ sở chính của UPU tại Bern (Thụy Sỹ). Đồng thời, Ban tổ chức cấp quốc gia sẽ trao tặng phần thưởng trị giá 30 triệu đồng cùng bằng khen của Bộ Giáo dục cho em.
Sau 20 năm Việt Nam tham gia cuộc thi, Hiếu Hiền là học sinh đầu tiên giành được giải Nhất quốc tế. Trước đó, vào tháng 5 em đã được trao giải nhất UPU toàn quốc.
Cuộc thi viết thư quốc tế được UPU (Liên minh Bưu chính Thế giới) được tổ chức hàng năm nhằm góp phần phát triển khả năng viết văn và sự phong phú trong tư duy sáng tạo của các em thiếu nhi; tạo điều kiện thắt chặt tình hữu nghị giữa các dân tộc trong thế hệ trẻ, đồng thời giúp các em hiểu thêm về vai trò của ngành bưu chính trong cuộc sống và phát triển xã hội.
VnExpress

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2009

Thư của tổng thống Obama nhân ngày khai trường


Tôi đã nói về trách nhiệm của thầy cô giáo trong việc khuyến khích và thúc đẩy các em học.

Tôi đã nói về trách nhiệm của cha mẹ các em trong việc giúp các em đi đúng hướng, hoàn tất các bài tập về nhà thay vì dành mỗi giờ trong ngày trước tivi hay cái Xbox.

Tôi đã nói rất nhiều về trách nhiệm của nhà nước trong việc thiết lập một chuẩn cao trong giáo dục, hỗ trợ giáo viên và các vị hiệu trưởng ở những trường còn đang đi sau – nơi mà các em chưa có được cơ hội mà đáng lẽ các em phải có.

Nhưng nói gì thì nói, cho dù chúng ta có những giáo viên tâm huyết nhất, những bậc phụ huynh có trách nhiệm nhất và những ngôi trường tốt nhất trên thế giới, tất cả sẽ chẳng có nghĩa gì trừ khi tất cả các em hoàn thành trách nhiệm của mình: đến lớp hàng ngày, chú ý đến các bài giảng của thầy cô giáo, lắng nghe lời cha mẹ và người lớn, cũng như nỗ lực hết sức trong việc học.
...
Một số các em có thể không có cha mẹ để làm nơi nương tựa. Có thể một ai đó trong gia đình các em vừa mất việc và không có đủ tiền để xoay sở. Các em có thể sống trong một môi trường không được tốt, hay bị bạn bè ép buộc làm những việc mà bản thân biết là không đúng.

Nhưng cho dù hoàn cảnh của các em là như thế nào – các em giống ai, các em có bao nhiêu tiền, các em phải làm gì ở nhà – đó không phải là lý do để biện hộ cho việc không làm bài tập về nhà hay có một thái độ xấu. Đó không phải là lý do để giải thích cho việc cãi lại lời thầy cô, cắt tiết hay bỏ học. Đó không phải là lý do để không cố gắng.

Việc các em đang ở đâu không xác định các em sẽ đi đến đâu. Không ai viết sẵn định mệnh của các em. Đây là nước Mỹ, và các em tự viết lấy tương lai của mình.
...
Đó là lý do tại sao hôm nay, tôi kêu gọi mỗi em cần tự ác định cho mình một mục tiêu và làm mọi thứ để đạt được nó. Mục tiêu đó có thể đơn giản chỉ là hoàn thành tất cả các bài tập về nhà, tập trung trong lớp hay dành thời gian mỗi ngày để đọc một cuốn sách. Có thể các em quyết định rằng mình sẽ tham gia vào một hoạt động ngoại khóa nào đó hoặc tham gia tình nguyện trong khu vực mình sinh sống.

Cho dù mục tiêu đó là gì đi nữa, tôi muốn các em đặt hết quyết tâm vào nó.
...
Đó là câu chuyện của những học sinh từng ngồi đây cách đây 250 năm và tiếp tục phát động cuộc cách mạng xây dựng nên đất nước này. Đó là những học sinh từng ngồi đây 75 năm trước và vượt qua cuộc khủng hoảng lớn để rồi dành chiến thắng trong cuộc chiến tranh thế giới, đấu tranh cho quyền bình đẳng và đưa con người lên mặt trăng. Đó là những học sinh từng ngồi đây cách đây 20 năm và sau này sáng lập ra Google, Twitter, Facebook và thay đổi cách chúng ta liên lạc với mọi người.

Hôm nay tôi muốn hỏi các em, các em sẽ có thể đóng góp điều gì? Các em sẽ phát minh ra những gì? Một vị tổng thống trong 20 hoặc 50 năm nữa khi quay lại đây sẽ nói như thế nào về những đóng góp của các em cho đất nước này?
...
Tôi hi vọng các em sẽ nỗ lực hết sức trong tất cả những gì mình làm. Tôi đặt rất nhiều kỳ vọng trong mỗi cá nhân các em. Đừng để tôi thất vọng. Đừng để cha mẹ, đất nước hay bản thân các em thất vọng. Hãy làm chúng tôi tự hào về các em. Tôi biết các em có thể làm được điều đó.

[Người tập viết lược dịch từ Prepared Remarks of President Barack Obama Back to School Event]

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2009

Thư của tổng thống Barack Obama gửi con gái trước ngày nhậm chức

“Cha muốn mọi trẻ em của chúng ta được tới trường phù hợp với những tiềm năng chúng có... Cha muốn các bạn cũng có cơ hội đi học đại học, dù cha mẹ họ có thể không giàu...” - đó là một trích đoạn trong bức thư của ông Barack Obama gửi hai con gái, trước lễ nhậm chức tổng thống Mỹ. Mặc dù là thư gửi cho con gái nhưng ông Obama đã gửi gắm vào đó rất nhiều thông điệp...

Malia Sasha thân yêu,

Chỉ khi các con phấn đấu cho một cái gì lớn hơn bản thân mình, các con mới có thể nhận ra hết những gì tiềm tàng thật sự các con đang có.

Cha biết các con đã có nhiều điều thú vị trong hai năm đi theo chặng đường vận động tranh cử: được tới những cuộc picnic, diễu hành và hội chợ, ăn đủ thứ đồ tạp mà mẹ con và cha đúng ra không nên cho các con như vậy. Nhưng cha cũng biết mọi thứ không dễ chút nào cho các con và mẹ. Dù các con vui thích thế nào với chú cún mới, điều đó cũng chẳng thể bù đắp lại được những khoảng thời gian chúng ta xa cách nhau. Cha biết mình đã bỏ lỡ nhiều thế nào trong suốt hai năm qua, và hôm nay cha muốn nói cho các con một chút vì sao cha quyết định đưa gia đình ta vào hành trình này.
Khi còn trẻ, cha nghĩ cuộc đời tất cả là về bản thân mình - làm cách nào cha có thể tạo dấu ấn được nơi cõi đời này, trở nên thành công và đạt được những gì mình muốn. Thế rồi hai con bước vào cuộc đời cha với tất cả những sự tò mò, láu lỉnh cùng những nụ cười chưa lúc nào thôi làm tràn ngập trái tim cha và làm rạng ngời những tháng ngày đi qua. Bất ngờ cha nhận ra những kế hoạch to tát cha vạch ra cho chính mình không còn quan trọng nữa.

Cha nhanh chóng thấy niềm vui lớn nhất trong đời mình chính là niềm vui cha thấy được ở các con. Cha nhận ra cuộc đời chẳng còn ý nghĩa nếu cha không đảm bảo cho các con có mọi cơ hội để được hạnh phúc và phát huy được hết những gì nơi các con. Cuối cùng, các con à, đó chính là lý do cha chạy đua làm tổng thống: vì những gì cha muốn dành cho các con và mọi đứa trẻ ở đất nước này.

Cha muốn mọi trẻ em của chúng ta được tới trường phù hợp với những tiềm năng chúng có - những ngôi trường tạo ra thách thức, tạo niềm cảm hứng, truyền cho chúng sự ngạc nhiên với thế giới quanh ta. Cha muốn các bạn cũng có cơ hội đi học đại học, dù cha mẹ họ có thể không giàu. Và cha muốn các bạn có được những việc làm tốt: những công việc có thu nhập khá và đem lại cho họ những phúc lợi như bảo hiểm y tế, những công việc cho phép họ được dành thời gian với con cái và có thể nghỉ hưu trong đàng hoàng.

Cha cũng muốn chúng ta đẩy xa hơn những bờ bến khám phá để con có thể sống, nhìn thấy những công nghệ và phát minh mới giúp cải thiện đời sống, giúp hành tinh sạch và an toàn hơn. Cha cũng muốn chúng ta đẩy những ranh giới của nhân loại, để vượt xa ra khỏi những chia rẽ sắc tộc, vùng miền, giới tính và tôn giáo vốn đang cản trở chúng nhìn thấy điều tốt đẹp nhất nơi những người khác.

Đôi khi chúng ta gửi những thanh niên nam nữ vào chiến tranh và nhiều tình huống nguy hiểm khác để bảo vệ đất nước - nhưng khi làm vậy cha muốn bảo đảm rằng việc đó chỉ tiến hành khi có một lý do thật chính đáng, rằng chúng ta cố gắng hòa giải những khác biệt với nhau bằng con đường hòa bình và làm mọi thứ có thể để những người lính của chúng ta được an toàn. Và cha muốn mọi đứa trẻ hiểu rằng những điều hạnh phúc mà những người lính Mỹ dũng cảm đó đấu tranh không phải tự nhiên mà có, rằng vinh dự lớn trở thành công dân của quốc gia này luôn đi kèm với trách nhiệm lớn.

Đó là bài học mà bà con đã dạy cha khi cha bằng tuổi các con, đọc cho cha những dòng đầu của Tuyên ngôn độc lập, nói cho cha về những người đàn ông và đàn bà đi đấu tranh cho sự bình đẳng, vì họ tin rằng những điều đã được viết ra hơn hai thế kỷ trước cần có ý nghĩa gì đó.

Bà giúp cha hiểu rằng nước Mỹ vĩ đại không phải vì nó hoàn hảo mà bởi vì nó luôn có thể được làm cho tốt đẹp hơn, rằng công việc còn dang dở để hoàn thiện liên hiệp chung này nằm ở nơi mỗi chúng ta. Đó là trách nhiệm chúng ta chuyển giao cho cháu con của mình, để mỗi thế hệ sau lại có thể tiến gần hơn đến một nước Mỹ mà chúng ta biết là nên như vậy.

Cha mong cả hai con sẽ gánh nhận trách nhiệm này, hãy sửa những sai lầm mà các con thấy, hãy làm việc để trao cho người khác những cơ hội các con đang có. Hãy làm không phải vì các con có nghĩa vụ phải đáp đền một đất nước đã trao cho gia đình ta rất nhiều, dù thực tế các con có trách nhiệm đó. Mà hãy làm bởi vì các con có trách nhiệm với chính bản thân mình. Bởi vì chỉ khi các con phấn đấu cho một cái gì lớn hơn bản thân mình, các con mới có thể nhận ra hết những gì tiềm tàng thật sự các con đang có.


Có những điều cha rất mong muốn cho các con - được lớn lên trong thế giới không có giới hạn cho những ước mơ của các con, không có thành tựu gì nằm ngoài tầm với, được trở thành những người phụ nữ đầy lòng thương yêu và tận tụy để giúp xây dựng thế giới này. Cha cũng mong muốn mọi đứa trẻ khác có cùng cơ hội được học, được mơ, được lớn lên và phát triển như những gì các con đang có. Đó là lý do cha đưa gia đình ta bước vào hành trình lớn này.

Cha rất tự hào về cả hai con. Cha yêu hai con hơn tất cả những gì các con từng biết. Và cha rất biết ơn các con mỗi ngày vì sự kiên nhẫn, đĩnh đạc, duyên dáng và hài hước mà chúng ta chuẩn bị để bắt đầu cuộc sống mới của mình trong Nhà Trắng.

Yêu các con,

Cha

Barack Obama

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2008

Thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học

Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có những con người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm.
Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết, nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với 5 đôla nhặt được trên hè phố.
Xin thầy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ. Xin dạy cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ bị đánh bại nhất...
Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách... nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.
Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm...
Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hoà nhã và cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.
Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người những cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp...
Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã, xin hãy dạy cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt.
Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yểm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.
Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình...
Xin hãy dạy cho cháu khoanh tay làm ngơ trước một đám đông đang gào thét... và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng…
Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên được những thanh sắt cứng rắn.
Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt tối vào bản thân, bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhận loại.
Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình, nếu được vậy, con trai tôi quả thật là một cậu bé hạnh phúc và may mắn.

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2008

Thư Bác Hồ gửi cho học sinh nhân ngày khai trường đầu tiên



Các cháu học sinh,
Ngày hôm nay là ngày khai trường đầu tiên của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa. Bác đã tưởng tượng thấy trước mắt cái cảnh nhộn nhịp, tưng bừng của ngày tựu trường ở khắp các nơi. Các cháu hết thảy đều vui vẻ vì sau mấy tháng trời nghỉ học, sau bao nhiêu cuộc chuyển biến khác thường, các cháu lại được gặp thầy, gặp bạn. Nhưng sung sướng hơn nữa từ giờ phút này giở đi, các cháu được nhận một nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam.
[...]
Ngày nay, các cháu được cái may mắn hơn cha anh là được hấp thụ một nền giáo dục của một nước độc lập, một nền giáo dục nó sẽ đào tạo các cháu nên những người công dân hữu ích cho nước Việt Nam, một nền giáo dục làm phát triển hoàn toàn những năng lực sẵn có của các cháu. Các cháu được hưởng cái may mắn đó là nhờ sự hy sinh của biết bao đồng bào các cháu. Vậy các cháu nghĩ sao? Các cháu phải làm thế nào để đền bù được công lao của người khác đã không tiếc thân và tiếc của để chiếm lại nền độc lập cho nước nhà.
[...]
Trong năm học tới đây, các cháu hãy cố gắng siêng năng học tập, ngoan ngoãn, nghe thầy, yêu bạn. Sau 80 năm giời nô lệ làm cho nước nhà bị yếu hèn, ngày nay chúng ta cần phải gây dựng lại cơ đồ mà tổ tiên đã để lại cho chúng ta, làm sao cho nước ta theo kịp các nước khác trên hoàn cầu. Trong công cuộc kiến thiết đó, nước nhà trông mong, chờ đợi ở các cháu rất nhiều. Non sông Việt Nam có trở nên vẻ vang được hay không, dân tộc Việt Nam có vẻ vang sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các cháu.
Ngày hôm nay nhân buổi mở trường của các cháu, Bác chúc các cháu một năm đầy vui vẻ và đầy kết quả tốt đẹp.

Thứ Hai, 1 tháng 9, 2008

Thư Bác Hồ gửi thầy và trò các trường miền Nam

Ngày 1 tháng 6 năm 1955

Thân ái gửi các cháu và cán bộ các Trường miền Nam,
Bác muốn đi thăm các cháu và các cô chú, nhưng v́ bận nhiều việc quá mà chưa đi được.
Nhân dịp ngày Nhi đồng quốc tế (1-6), Bác thân ái chúc các cháu mạnh khoẻ, vui vẻ; và Bác khuyên các cháu mấy điều sau đây:
Trước hết, các cháu phải thương yêu giúp đỡ nhau, phải đoàn kết chặt chẽ. Đoàn kết giữa các cháu lớn và các cháu nhỏ, Đoàn kết giữa các cháu vùng này với các cháu vùng khác, Đoàn kết giữa các cháu miền Nam với các cháu và đồng bào địa phương, Đoàn kết giữa các cháu và các cô, các chú cán bộ.
- Các cháu phải yêu lao động, giữ kỷ luật. Chớ tự do phóng túng, v́ tự do phóng túng là không tốt.
- Trong sinh hoạt hàng ngày, các cháu nên tập “tự lực cánh sinh” cho quen. Các cháu bé cũng vậy, không nên làm nũng.
- Các cháu nên thi đua: thi đua học tập, thi đua trong mọi việc, để trở nên những nhi đồng, có tổ chức, có kỷ luật, có sáng kiến có lực lượng.
Các cô các chú cán bộ th́:
- Nên yên tâm công tác. Phải hiểu rằng không có công tác ǵ vẻ vang bằng việc chăm nom bồi dưỡng cho các cháu - là những người chủ tương lai của nước nhà.
- Để làm trọn nhiệm vụ vẻ vang ấy, các cô các chú phải thật thà, đoàn kết, nâng cao tinh thần trách nhiệm, không nên “đứng núi này trông núi nọ”, muốn thay đổi công tác, kèn cựa v́ địa vị.
- Phải thương yêu các cháu như con em ruột thịt của ḿnh, không nên phân biệt bỉ thử các cháu vùng này hay là các cháu vùng khác. Cháu nào cũng là con em đại gia đ́nh ta, cũng là do Đảng và Chính phủ giao phó cho các cô, chú phụ trách nuôi dạy.
- Trong công tác, trong học tập, các cô các chú nên cố gắng thi đua, trao đổi kinh nghiệm, để cùng nhau tiến bộ không ngừng.
Trong thời gian ở đây gần Đảng, gần Chính phủ, gần Bác, các cháu và các cô các chú nên hăng hái học tập và công tác. Sao cho đến ngày nước nhà thống nhất, trở lại quê hương, các cháu và các cô, các chú đều là những người gương mẫu về tư tưởng, đạo đức, cũng như về mọi mặt khác.
Từ nay các cháu và các cô, các chú nên tổ chức thi đua. Đến ngày Quốc khánh (2-9), Bác sẽ có giải thưởng cho những cháu và những cô, những chú có thành tích khá nhất.
Bác gửi các cháu và các cô, chú nhiều cái hôn.
Hồ Chí Minh

Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2008

Thư gửi Bộ trưởng: "Bệnh thành tích"

“Chúng tôi thật có lỗi với đất nước, có lỗi với Bộ trưởng. Chúng tôi không đủ can đảm và sức mạnh để chống chọi với cái gọi là “bệnh thành tích”. Phải chăng chúng tôi đã góp phần làm trì trệ sự nghiệp giáo dục của nước nhà?”

Đây là những lời tâm sự của tập thể giáo viên đang giảng dạy tại một trường công lập gửi tới Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân, trong quá trình thực hiện phong trào “Hai không” do Bộ GD-ĐT phát động.

“Năm học vừa qua, cuộc vận động “Nói không với bệnh thành tích trong trường học” của Bộ trưởng được chúng tôi hưởng ứng nhiệt liệt. Chúng tôi vừa thực hiện, vừa theo dõi tin tức trong cả nước về sự thay đổi của ngành giáo dục nước nhà.

Chúng tôi rất cảm phục ông Hiệu trưởng của Trường THPT Nguyễn Huệ, Ninh Phước, Ninh Thuận mà một số báo đã đưa tin. Kết quả 95% học sinh yếu kém của trường này thật sự là một con số kinh khủng. Thế nhưng vị Hiệu trưởng này vẫn can đảm nhìn nhận sự thật đau lòng này.

Không những thế, ông còn được sự đồng tình của Sở Giáo dục tỉnh Ninh Thuận. Có thể nói sự kiện này làm chúng tôi rất mừng vì thấy giáo dục nước nhà đã từng bước đi lên. Nếu ai cũng được như vậy thì đến một lúc nào đó, học sinh không còn ngồi nhầm lớp nữa.

Trông người mà thấy buồn cho mình. Phần lớn học sinh mà chúng tôi đang giảng dạy rất kém. Có thể nói chúng tôi đang dạy các kiến thức của cấp III cho học sinh cấp I. Các em đến trường như một phản xạ. Các em đến trường không mục đích. Các em nhìn lên bảng một cách thờ ơ, cặp mắt vô hồn, đầu óc trống rỗng. Chúng tôi đứng trên bục giảng nhìn các em và chúng tôi hiểu tại sao các em như vậy. Các em không hiểu thầy cô đang nói gì.

Bộ trưởng có tưởng tượng được học sinh lớp 10 trường chúng tôi không phân biệt được hình vuông với hình bình hành và hình thoi không? Chúng tôi không thể truyền đạt được cho các em những kiến thức cơ bản nhất mà sách giáo khoa yêu cầu. Các em không có khả năng hiểu được các môn tự nhiên và môn Ngoại ngữ. Các em cũng không thể học thuộc được các môn xã hội. Mỗi khi có kiểm tra thì các em lại dùng tài liệu như một thói quen.

Năm nay là một năm, mà theo chúng tôi, đầy sóng gió. Mặc dù trường tôi là một trường bán công, học sinh đầu vào rất thấp nhưng chưa năm nào chúng tôi thấy nhiều học sinh yếu kém như năm nay. Chúng tôi quyết tâm không để các em ngồi nhầm lớp. Chúng tôi muốn các em học thật, lên lớp thật. Nhưng chúng tôi không thể ngờ việc này lại đầy khó khăn và trở ngại.

Trường chúng tôi vừa tổng kết năm học với hơn 60% học sinh yếu kém (con số này theo nhiều giáo viên trong trường vẫn còn là con số ảo). Ban giám hiệu nhà trường lập tức yêu cầu các giáo viên phải chỉnh sửa điểm cho học sinh từ ở lại được thi lại, từ thi lại được lên lớp với lí do “không biết ăn nói như thế nào với phụ huynh”.

Kết quả ảo từ cấp I, II làm chúng tôi lao đao, khốn đốn. Các giáo viên chủ nhiệm chúng tôi phải nháo nhào đi xin điểm các thầy cô bộ môn. Gặp người dễ thì không sao, gặp người nghiêm túc, chủ nhiệm chúng tôi phải chịu đựng những ánh mắt khó chịu xen chút khinh bỉ. Và vấn đề lớn là chuyện học nhầm lớp vẫn cứ tiếp diễn. Ngồi nhầm lớp phải chăng đã trở thành “quốc nạn”?

Thưa Bộ trưởng, vì cuộc sống, chúng tôi không thể theo lí tưởng mà Bộ trưởng đề ra. Có lẽ câu nói ngày xưa vẫn còn đúng với ngày nay: “phép vua thua lệ làng”. Hiệu trưởng nhiều lần đề nghị chúng tôi làm đơn xin nghỉ việc vì cho rằng học sinh yếu kém là do lỗi của chúng tôi (thật sự chúng tôi không biết mình có lỗi gì vì chúng tôi đã dốc hết sức để giảng dạy cho các em), Hiệu trưởng còn cho rằng chúng tôi không có khả năng giảng dạy!

Chúng tôi có gia đình. Khi chúng tôi bị đuổi việc, không ai bảo vệ chúng tôi. Chúng tôi đành phải cấy điểm ảo cho các em mà trong lòng ray rức không yên. Khi cho các em lên lớp là thương hay không thương các em?

Thưa Bộ trưởng, chúng tôi thật có lỗi với đất nước, có lỗi với Bộ trưởng. Chúng tôi không đủ can đảm và sức mạnh để chống chọi với cái gọi là “bệnh thành tích”. Phải chăng chúng tôi đã góp phần làm trì trệ sự nghiệp giáo dục của nước nhà ? Những học sinh mà chúng tôi đào tạo, sau này sẽ biết làm gì để xây dựng đất nước với đầu óc của một đứa bé thơ?

Cuối cùng, chúng tôi rất mong Bộ trưởng có những văn bản rõ ràng gửi về các Sở Giáo dục, các trường học, trong đó nêu rõ việc kỉ luật như thế nào đối với những cá nhân vi phạm qui chế chuyên môn và chúng tôi cũng mong Bộ trưởng đưa ra được các biện pháp hữu hiệu để có thể bảo vệ được những giáo viên chân chính. Có như vậy, chúng tôi mới có thể cùng với Bộ trưởng tiêu diệt được quốc nạn ngồi nhầm lớp”.
(Theo Trang tin của Bộ Giáo dục - moet.gov.vn)

Bài đăng phổ biến